50+ bài thơ về cha mẹ cảm động, ý nghĩa nhất

Cha mẹ luôn là những người tuyệt vời nhất, luôn yêu thương con vô điều kiện và sẵn sàng giang rộng vòng tay đón con trở về nhà bất cứ lúc nào. Cha mẹ là nguồn sống, là sức mạnh giúp con vượt qua bao chông gai, bão táp, là niềm tin giúp con ngày một trưởng thành hơn. Cha mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà không món quà nào trên đời này có thể so sánh được. Sau đây là những bài thơ về cha mẹ ý nghĩa nhất của gocnhotamhon

Thơ về cha mẹ ý nghĩa cảm động

Xem thêm:

thơ về cha mẹ

Cầu mong cha mẹ bình an

Xa nhà đã mấy năm nay
Nhìn về quê mẹ, lệ cay dâng trào
Hai dòng nước mắt nghen ngào
Nhớ ơn cha mẹ, lao đao tháng ngày

Cho con cuộc sống hôm nay
Tương lai tươi sáng, tháng ngày yên vui
Nhớ thương cha mẹ ngậm ngùi
Chỉ mong cha mẹ yên vui tuổi già

Thương cha mẹ chốn quê nhà
Thức khuya dậy sớm, mưa xa chẳng màng
Bao nhiêu cực khổ lầm than
Chỉ mong con trẻ, hiên ngang với đời

Phương xa con viết mấy lời
Gửi về cha mẹ, mà rơi lệ nhòa
Giờ này con ở nơi xa
Cầu mong cha mẹ quê nhà bình yên

Phương xa con giữ lời nguyền
Bao lời cha mẹ nhủ, khuyên tháng ngày
Những lời răn dạy xưa nay
Khắc sâu tâm trí, đời này con ghi

Lạy cha lạy mẹ con quỳ
Công ơn trời biển khắc ghi muôn đời
Xa quê con gửi mấy lời
Tỏ lòng hiếu kính về nơi quê nhà

Cầu Cho Cha Mẹ Suốt Đời Bên Con
Quê hương là “gì đó Mẹ ơi”
Mà sau nhớ mãi trong đời.
Mong về đất Mẹ một nơi yên bình.

Bàn chân bước trên vinh xuống nhục.
Những muộn phiền cảm xúc thiết tha.
Gió đưa tiếng Mẹ ơi à !
Trời xanh biển rộng bao la ru hời… !

Nay cách biệt sầu vơi hờ hững.
Nhớ dáng gầy Mẹ đứng trông con.
Mắt cay dòng lệ cuộn tròn.
Chỉ mong báo đáp công ơn phần nào.

Hoài năm tháng dạ thao thức mãi.
Ký ức đầy trong trái tuổi thơ.
Mẹ ơi! Con vẫn mong chờ.
Lắng nghe khúc nhạt “ầu ơ dí dầu”.

Đời viễn xứ thường khâu mộng ảo.
Mặc vào thân chiếc áo đoạn trường.
Gợi lòng nhung nhớ Quê Hương.
Nhuốm màu nước mắt trên đường tri âm.

Thương Mẹ mãi lặng thầm gánh nặng.
Cõng bốn mùa mưa nắng sương mai.
Sống trên cõi thế an bày.
Một mình nuôi đứa con trai trưởng thành.

Chưa đền đáp mà nhanh bước vội.
Giữa biển người mắt dõi sang sông.
Hai tay ôm ấp đoá hồng.
Con xin gửi mẹ ấm nồng nghĩa nhân.

Qua năm tháng chịu phần khổ cực.
Kiếp mưu sinh tìm thức xa vời.
Trên trời có ánh sao rơi.
Cầu cho Cha Mẹ suốt đời bên con!…

Cầu cho cha mẹ

Tháng bảy trời nhỏ hạt ngâu
Mẹ tôi nhỏ giọt sầu đâu má đào
Chân trần bước thấp bước cao
Gánh gồng cả nỗi gian lao kiếp người

Ít khi được thấy mẹ cười
Cơm ngày hai bữa bón đời đàn con
Mồ hôi cha cũng hao mòn
Vắt không kịp ráo lớn khôn tuổi hồng

Mẹ cha mòn mỏi đợi trông
Thời gian thấm thoát trong lòng khát khao
Con bước đừng có làm sao
Con đi đừng giẫm gai đau nhói lòng

Công danh con hãy thong dong
Đừng như cha mẹ lòng vòng áo cơm
Con ăn trắng con mặc thơm
Công ơn cha mẹ sớm hôm đắp đầy

Vu lan con khấn nguyện đây
Mẹ cha như chuối chín cây từng ngày
Chưa dâng được chén nước đầy
Bát cơm thịt cá dạ này nao nao

Nhớ cha thương mẹ thì đau
Biển Đông núi Thái không sao sánh bằng
À ơi gió rụng lá vàng
Khẽ thôi kẻo chạm dặm ngàn thiên thu.

Điều con muốn nói

Ơn Cha núi chất trời tây

Láng lai nghĩa Mẹ nước đầy biển đông

Ơn Cha trọng lắm ai ơi

Nghĩa Mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau

Lên non mới biết non cao

Nuôi con mới biết công lao mẫu từ!

Hiếu

Ơn nghĩa sinh thành tựa núi non

Mẹ cha là Thánh của đời con

Dù đi xa cách muôn phương ấy

Chữ hiếu con đây mãi giữ tròn.

Ơn cha mẹ

Cha nhẫn nhục trăm điều mệt mỏi

Mẹ khiêm nhường vạn nỗi buồn đau

Dù cực khổ, chẳng u sầu

Dâng trào tình cảm, thấm sâu dặm trường

Tâm cảm phục tình thương cha mẹ

Dạ thầm ơn hiếu lễ biển trời

Lòng khắc khoải, bụng đầy vơi

Tròn câu trung nghĩa, vẹn lời đức nhân.

Tổng hợp những câu thơ hay về cha mẹ ý nghĩa nhất

Mẹ

Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ
Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi
Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời
Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.

Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu
Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa
Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa
Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.

Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ
Ðói năm nào … khổ cực quá mẹ ơi
Mẹ cho con, mẹ nhịn, mẹ vẫn vui
Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.

Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn
Mẹ đi rồi … kỷ niệm vẫn trong con
Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn
Theo sát bước chân con nơi trần thế

Cha Ơi

Con rất sợ mai kia vĩnh biệt
Bóng cha già thân thiết rời con
Cha đi hình dáng không còn
Mình con ở lại héo con tim nầy!

Con mãi ước không ngày biệt cách
Thời gian ơi, đừng tách thâm tình!
Cha đi về cõi siêu hình
Bỏ con ở lại một mình chơi vơi…

Công Cha Nghĩa Mẹ

Tình cha biển cả bao la
Mẹ dòng sông lớn giao thoa ngọt ngào
Con như suối nhỏ quyện vào
Hòa chung dòng chảy một màu xanh trong

Điểm tô mái ấm đượm nồng
Êm đềm hạnh phúc thỏa lòng ước mơ
Chứa chan tựa những vần thơ
Ơn cha nghĩa mẹ bến bờ nào hơn

Cao như ngọn núi Thái sơn
Sinh thành dưỡng dục để con nên người
Bước đi vững chắc vào đời
Mẹ cha là cả bầu trời chở che.

Cha Yêu

Đôi dòng chữ nhỏ viết về Cha
Cảm xúc trào dâng chực vỡ òa
Mãi mãi Người luôn là bóng cả
Che đàn trẻ nhỏ trước phong ba.

Trở ngược thời gian tuổi đến trường
Cha dồn tất cả mọi tình thương
Uốn từng nét chữ, rèn nhân cách
Truyền lại niềm tin, chí tự cường.

Xã hội muôn màu, lắm thị phi
Quyền cao, chức trọng có là gì
Vì con, Người chọn đời bình dị
Quyết chỉ con mình : Gắng bước đi.

Ấm áp tình Cha tựa Thái Dương
Sáng như Bắc Đẩu giữa đêm trường
Con nguyền khắc mãi lời Cha dạy
Người vẫn bên con mọi nẻo đường.

Nghĩa Cha Con

Thâm tình phụ tử nghĩa hoài thương
Dãi nắng dầm mưa cực khổ tường
Tuổi mẹ cha già bay cõi hướng
Xuân thời tóc bạc điểm ngàn phương

Quằn vai nặng gánh đời con hưởng
Trĩu phận dài hơi nẻo cháu nhường
Dẫu lắm phong trần tươi đỏ phượng
Cho dù bão gió rạng ngời sương

Bình Yên Cha Nhé

Lâu lắm rồi con chẳng viết về cha
Bởi mỗi lần viết ra con lại khóc
Nhưng chẳng thể đưa vần thơ…người đọc
Chỉ ước mong gánh khó nhọc thay cha

Nhìn cảnh đời…con bỗng thấy xót xa
Bưng chén cơm chan hòa cùng nước mắt
Cứ nghĩ đến lòng lại đau quặn thắt
Bởi khó khăn cứ chồng chất vai người

Cũng lâu rồi con chẳng thấy nụ cười
Vẫn luôn nở trên bờ môi…mặn đắng
Mà chỉ thấy những đêm dài thức trắng
Cha một mình…mang gánh nặng gạo tiền

Giá như con có thể xóa ưu phiền
Để cha được…chút bình yên…cuộc sống

Nhớ Về Cha Mẹ

Mưa ngâu tháng Bảy cô hồn
Buồn trông nhang khói cô đơn lạnh lòng
Mẹ Cha ở cõi hư không
Bồng Lai nơi ấy mênh mông chốn nào?

Thương Cha, nhớ Mẹ cồn cào
Mẹ Cha về với trăng sao cuối trời
Đêm buồn tí tách mưa rơi
Ngỡ như nước mắt của Trời khóc than!

Con thương Cha Mẹ vô vàn
Nỗi buồn xa vắng lệ tràn đẫm mi
Từ ngày Cha Mẹ ra đi
Về nơi cực lạc Từ bi cõi thiền.

Mẹ Cha về với Tổ tiên
Công ơn Cha Mẹ vạn niên con thờ.
“Đi khắp thế gian không ai sánh bằng Mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ hơn Cha”.

thơ về cha mẹ

Ơn nghĩa sinh thành

Trần Quân
Sinh thành dưỡng dục mãi mang ơn

Khắc cốt ghi tâm chẳng thể sờn

Mẹ vốn so như lòng biển cả

Cha thời sánh với đỉnh trường sơn

Làm con trách nhiệm thời tôn kính

Chớ để nhân gian phải oán hờn

Hãy nhớ bao lời kinh phật dạy

Muôn đời phúc đức vững bền hơn.

Ơn cha mẹ

Cha nhẫn nhục trăm điều mệt mỏi

Mẹ khiêm nhường vạn nỗi buồn đau

Dù cực khổ, chẳng u sầu

Dâng trào tình cảm, thấm sâu dặm trường

Tâm cảm phục tình thương cha mẹ

Dạ thầm ơn hiếu lễ biển trời

Lòng khắc khoải, bụng đầy vơi

Tròn câu trung nghĩa, vẹn lời đức nhân.

Ơn sâu, nghĩa nặng

Mẹ già một nắng, hai sương!

Cho con đến được giảng đường ngày nay.

Cha già chai sạn đôi tay!

Cho con cầm bút vui say cùng người

Thầy cô tận tụy suốt đời!

Cho con nhìn tận… bầu trời xanh cao.

Biển xanh sóng vỗ lao xao,

Đố ai đong được biết bao nhiêu là?

Thương Cha

Thương cha nhiều lắm cha ơi

Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha

Đồng gần rồi tới ruộng xa

Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi

Nếp nhăn vầng trán bên đời

Vai cha mái ấm bầu trời tình thương

Dìu con từng bước từng đường

Lo toan vất vả đêm trường năm canh

Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành

Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che

Cha là chiếc võng trưa hè

Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào

Cha là những hạt mưa rào

Cho con uống mát biết bao nhiêu lần

Giờ đây con đã lớn khôn

Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!

Tình Cha Mẹ

Chưa một lần con viết thơ về Mẹ

Cũng chưa từng đặt bút nghĩ về Cha

Bởi lời thơ dù sâu lắng mượt mà

Cũng không thể tả đầy ân nghĩa được

Hãy ví cha như những nguồn sống nước

Và coi mẹ là không khí trời xanh

Gửi cho con tất cả những ngọt lành

Mong con ấu mau trưởng thành khôn lớn

Tình cha lắm chưa một lần sóng gợn

Nghĩa mẹ đầy cũng chẳng chút mưa gào

Ân nghĩa nặng tận biển thẳm trời cao

Mà không thể bút nào ghi thấu nổi.

Vai mẹ gầy mồ hôi còn thấm gối

Tóc cha già vẫn phủ nắng màu sương

Chỉ mong con luôn vẹn lối êm đường

Không lạc bước giữa phong trần góc bể

Tình cha đó cao vời vợi là thế

Nghĩa mẹ đây sao có thể sâu bằng?

Như biển thẳm không thể thấu trời xanh

Mà ngòi bút tả thành “chân lý” được?

Đã là con đừng để mi mẹ ướt

Cũng chớ làm tổn hại đến lòng cha

Rồi mai đây ai cũng sẽ tuổi già

Tình cha mẹ vẫn mãi là “vĩnh cửu”!

Mẹ là tất cả

Mẹ là cơn gió mùa thu

Cho con mát mẻ lời ru năm nào

Mẹ là đêm sáng trăng sao

Soi đường chỉ lối con vào bến mơ

Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ

Cho con thành tựu được nhờ tấm thân

Mẹ thường âu yếm ân cần

Bảo ban chỉ dạy những lần con sai

Mẹ là tia nắng ban mai

Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng

Lòng con vui sướng nào bằng

Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi

Mẹ ơi con chẳng ước gì

Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua

Vui nào bằng có Mẹ Cha

Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương

Cho con dòng sữa ngọt đường

Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ

Xua đêm tăm tối qua đi

Mang mùa xuân đến thầm thì bên con.

Xem thêm:

Công ơn cha mẹ

Tác giả: Ngạo Thiên

Cuộc đời bao nỗi đắng cay

Nhìn về cha mẹ, lệ cay nghẹn ngào

Hôm nay nước mắt tuôn trào

Nhớ ơn cha mẹ, cả đời cưu mang

Cho con cuộc sống vinh quang

Tương lai tươi sáng, muôn vàng mai sau

Tóc nay mẹ đã bạc màu

Vì bao khổ cực, dải dầu sớm trưa

Thương con không quảng nắng mưa

Thức khuya dậy sớm, mưa giông không màng

Gian lao khổ cực nào than

Cho con no đủ, hiên ngang với đời

Con đây chẳng nói nên lời

Nghẹn ngào nước mắt, lòng này khắc ghi

Lạy cha lạy mẹ con quỳ

Công ơn trời biển, đời đời không quên.

Thương cha, nhớ mẹ
Ơn đời con đã sinh ra

Biển khơi là mẹ, cha là núi non

Bao nhiêu vất vả gầy mòn

Mẹ cha đánh đổi cho con nụ cười.

Mẹ là tia nắng vàng tươi

Thắp lên ánh sáng trong người của con

Mẹ ơi hãy mãi cười giòn

Con yêu mẹ lắm dáng thon gầy gò.

Cha cho những bát cơm no

Mẹ cho câu hát điệu hò lời ru

Tóc con mọc tốt đầu xù

Bố ngồi cắt tỉa chỉnh chu mượt mà.

Bây giờ con lớn đi xa

Thương cha nhớ mẹ tuổi già đơn côi

Lòng con thấp thỏm bồi hồi

Nhớ về nơi ấy sục sôi trong lòng.

thơ về cha mẹ hay

Lòng mẹ

Mẹ là tia nắng đời con

Đêm ngày khổ cực héo mòn sắc xuân

Bấy lâu mẹ đã thấm nhuần

Những lo gạo mắm đổi luân ở đời.

Lo từng giấc ngủ à ơi

Mảnh quần vải áo những lời hát ru

Nhiều hôm gió bão mịt mù

Mái tranh dột nước phải thu lại gần.

Nhọc nhằn mẹ chẳng tiếc thân

Gánh đời mẹ quẩy vai trần vẫn mang

Những đêm lệ ướt hai hàng

Giàu no ít đủ nghèo sang mẹ buồn

Dẫu trời nắng đổ mưa tuôn

Chẳng làm cho mẹ phải luồn cúi đâu

Là con đừng để mẹ sầu

Thương cha nhớ mẹ tháng ngâu tìm về.

Vì con

Vì con quên cả thân mình

Mẹ tôi tựa cánh lục bình nổi trôi

Đồng xa ướt áo mồ hôi

Tấm lưng gày mẹ mang phơi giữa chiều

Vì con tóc bạc thêm nhiều

Cha tôi khua vội mái chèo ngược sông

Những ngày nước lũ mênh mông

Dáng cha lẫn giữa cơn dông vội vàng

Còng lưng gánh những lo toan

Mẹ về tất tưởi đường càng thêm xa

Tinh mơ cho tới chiều tà

Luống cày những dấu chân cha còn hằn

Ruộng đồng,chợ búa quanh năm

Mẹ tôi vầng trán nếp nhăn thêm dày

Cha tôi chai sạm đôi tay

Chèo thuyền qua những tháng ngày long đong

Những đêm kéo vó trên sông

Mẹ ngồi đổ ánh trăng cong lên thuyền

Mái chèo cha rẽ màn đêm

Con thuyền trôi ngược hướng lên thăng trầm.

Mẹ Tôi

Một người vất vả đau thương

Sớm hôm làm lụng nuôi con thành người

Đó là hình ảnh mẹ tôi

Tình thương bát ngát bao la bằng trời

Mẹ tôi da đã sạm rồi

Bàn tay có nếp áo thì bạc phai

Thế mà sớm buổi chiều hôm

Buổi trưa nắng chói vẫn ra ruộng đồng

Cho con bưng bát cơm đầy

Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần

Thương nhiều thương lắm mẹ ơi!

Mẹ là tất cả cuộc đời của con.

Xem thêm:

Công Cha Nghĩa Mẹ

Mang con chín tháng mười ngày

Bao nhiêu vất vả hôm nay đã tròn

Tương lai của mẹ là con

Dưỡng con khôn lớn héo mòn tuổi xuân.

Lo từng mảnh áo cái quần

Bát cơm đạm bạc đổi luân mỗi ngày

Những hôm tiền hết gạo vay

Cha con lại phải đi cày suốt trưa.

Cuộc đời biết mấy cho vừa

Thương con bố mẹ trời mưa vẫn dầm

Muốn cho đủ bát đủ mâm

Vẫn là mục đích cha thầm mẹ mong.

Con ơi hãy nhớ trong lòng

Công cha nghĩa mẹ chẳng đong vơi đầy

Mai này con lớn dựng xây

Sinh con sẽ biết công thầy mẹ cha.

Bàn tay của cha

Bàn tay Cha, nắm tay con

Dìu qua tất cả những cơn bão đời

Khi con mái tóc xanh ngời

Tóc Cha bạc trắng mây trời kém xa

Bàn tay nhỏ, trong tay Cha

Con bình yên cả trong mơ vẫn cười

Nuôi con khôn lớn nên người

Tay Cha run rẫy, trở trời lại đau

Con như chim lạc phương nào

Đủ lông cứng cáp bay vào trời xanh

Nhớ, quên công đức sinh thành

Bởi còn toan tính lợi danh cho mình

Chiều nay ngơ ngẩn đứng nhìn

Trên con phố nhỏ có hình bóng ai

Nắm tay con trẻ bước dài

Trong làn mưa mỏng trên vai ướt mèm

Tự nhiên con bỗng dưng thèm

Bàn tay bé xíu nhỏ mềm như xưa

Để Cha nắm lại cho vừa

Dắt con qua những lọc lừa thế gian

Tự nhiên nước mắt tuôn tràn

Kiếp phù sinh ngắn hơi tàn mấy khi

Bôn ba rồi chẳng được gì

Cha ơi đợi nhé con về chiều nay.

Đôi mắt mẹ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Yêu sao đôi mắt mẹ hiền

Giàu lòng nhân ái rộng miền bao dung

Đời nghèo vật chất mông lung

Lạc quan mẹ sống hoà chung tiếng cười

Tình thương sánh tựa biển trời

Có trong mắt mẹ một đời hy sinh

Cho con cho nghĩa cho tình

Quên đi vất vả thân mình sớm hôm

Vòng tay ấm áp mẹ ôm

Ru con giấc ngủ đêm hôm mỏi mòn

Lời ru da diết lòng con

Khắc sâu trong dạ sắt son không mờ

Những ngày thơ ấu dại khờ

Mẹ yêu mẹ nựng vô bờ vì con

Giờ đây bé bỏng chẳng còn

Vẫn lo vẫn ngóng trông con sớm chiều

Mẹ ơi! thương quá thật nhiều

Giản đơn dung dị mỗi chiều bên con

Mong mẹ ăn tốt ngủ ngon

Để con nương tựa để con cậy nhờ

Cuộc đời sóng gió đợi chờ

Gập ghềnh khúc khuỷu ai ngờ ai hay

Sểnh chân lỡ chệch vòng quay

Nhìn vào mắt mẹ thấy ngay đường về.

Công Ơn Cha Mẹ

Cuộc đời bao nỗi đắng cay

Nhìn về cha mẹ, lệ cay nghẹn ngào

Hôm nay nước mắt tuôn trào

Nhớ ơn cha mẹ, cả đời cưu mang

Cho con cuộc sống vinh quang

Tương lai tươi sáng, muôn vàn mai sau

Tóc nay mẹ đã bạc màu

Vì bao khổ cực, dãi dầu sớm trưa

Thương con không quản nắng mưa

Thức khuya dậy sớm, mưa giông không màng

Gian lao khổ cực nào than

Cho con no đủ, hiên ngang với đời

Con đây chẳng nói nên lời

Nghẹn ngào nước mắt, lòng này khắc ghi

Lạy cha lạy mẹ con quỳ

Công ơn trời biển, đời đời không quên.

Cha Tôi

Cả đời lo lắng cho con

Tuổi già sức yếu lưng khòm chân đau

Ngày xưa mưa nắng dãi dầu

Gian nan cơ cực cha đâu nản lòng

Chắt chiu nhặt nhạnh gánh gồng nuôi con

Cha mong bữa đói không còn

Để con no bụng ngủ ngon giấc nồng

Một đời áo vải nhà nông

Phủ đầy sương gió ướt ròng mồ hôi

Sớm khuya đồng ruộng giữa trời

Tay cha cầy cuốc cho đời con xanh

Tóc cha mây trắng phủ giăng

Con mong cha mãi an lành bên con

Đáp đền dưỡng dục công ơn

Mong cha vui khoẻ nhiều hơn con mừng.

thơ về cha mẹ hay ý nghĩa

Mẹ Tôi

Một người vất vả đau thương

Sớm hôm làm lụng nuôi con thành người

Đó là hình ảnh mẹ tôi

Tình thương bát ngát bao la bằng trời

Mẹ tôi da đã sạm rồi

Bàn tay có nếp áo thì bạc phai

Thế mà sớm buổi chiều hôm

Buổi trưa nắng chói vẫn ra ruộng đồng

Cho con bưng bát cơm đầy

Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần

Thương nhiều thương lắm mẹ ơi!

Mẹ là tất cả cuộc đời của con.

Công Cha Nghĩa Mẹ

Mang con chín tháng mười ngày

Bao nhiêu vất vả hôm nay đã tròn

Tương lai của mẹ là con

Dưỡng con khôn lớn héo mòn tuổi xuân.

Lo từng mảnh áo cái quần

Bát cơm đạm bạc đổi luân mỗi ngày

Những hôm tiền hết gạo vay

Cha con lại phải đi cày suốt trưa.

Cuộc đời biết mấy cho vừa

Thương con bố mẹ trời mưa vẫn dầm

Muốn cho đủ bát đủ mâm

Vẫn là mục đích cha thầm mẹ mong.

Công cha nghĩa mẹ chẳng đong vơi đầy

Mai này con lớn dựng xây

Sinh con sẽ biết công thầy mẹ cha.

Ngày Xưa Có Mẹ

Khi con biết đòi ăn

Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo

Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu

Mẹ là người thức hát ru con

Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn

Là khi tóc Mẹ ngày thêm sợi bạc

Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất

Như cuộc đời – không thể thiếu trong con

Nếu có đi một vòng quả đất tròn

Người mong con mỏi mòn

Chắc không ai ngoài mẹ

Cái vòng tay mở ra từ tấm bé

Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên

Mẹ là người đặt cho con cái tên riêng

Trước cả khi con biết bật nên tiếng Mẹ…

Nhớ Mẹ

Mưa rơi thánh thót giọt buồn
Nhớ lời ru mẹ đêm trường nỉ non
Mẹ ơi ! Ngày tháng mỏi mòn
Mắt môi giờ đã nhạt son mẹ à

Mẹ đi về phía trời xa
Ầu ơ mẹ vẫn mượt mà trong con
Con đi về phía hoàng hôn
Chon von từ thuở chân son vào đời

Miên man về đến cửa người
Bao năm xuôi ngược khóc cười ngả nghiêng
Ngỡ trời đoái phận thuyền quyên
Nào hay vương mãi lụy phiền mẹ ơi

Giờ đây sóng gió cuộc đời
Cho con hiểu kiếp làm người đa đoan
Đoạn lìa… con bước sang trang
Lời thơ từ ấy sầu loang tím buồn

Xin Lỗi Cha

Cha ơi ! Con đã nhiều đêm thức trắng
Viết những bài thơ sâu lắng yêu đương
Con vô tâm không biết những đêm trường
Mùa nắng hạn…
Cha nai lưng kéo nước… mặc gió sương
Cho vụ mùa xanh tốt…

Con vô tình ước những điều ngu dốt
Rằng thời gian hãy không ngớt trôi nhanh
Đâu biết rằng cha đã quá tuổi xanh
Tóc muối tiêu đời tô thành bạc trắng…

Vai quần quật trong nắng trưa thầm lặng
Đôi chân gầy bước nặng gánh mưu sinh
Lo cho con mà quên mất thân mình
Con lại bận với mối tình dang dở…

Con đã buồn khi người yêu hờn dỗi
Con dại khờ với mơ mộng xa xôi
Mùi đất – khét nắng – giọt mồ hôi
Mùi thân thương đã làm con chợt tỉnh

Ơi cha ơi ! Biết bao giờ cha hỡi !
Con đáp đền được ơn nghĩa đời cha
Khi biển sâu và trời rộng bao la
Chẳng đo được công lao cha vun đắp…

Thơ 5 Chữ Về Mẹ

Từ ngày con thơ bé
Đến bây giờ lớn khôn
Tiếng ru hời khe khẽ
Vẫn thấm đượm trong hồn

Qua những ngày nắng cháy
Chân mẹ đã khô cằn
Mùa lũ về nước chảy
Mẹ dãi dầu vai xương

Này dáng mẹ thon thon
Này bàn tay nhỏ nhắn
Ủa đâu rồi mẹ nhỉ?
Sao nhiều quá nếp nhăn?

Một đời mẹ trở trăn
Lo những ngày con ốm
Mẹ trăm bề thấp thỏm
Cho con giấc ngủ lành

Mẹ cắt bớt tuổi xanh
Bao nhiêu mẹ cũng đành
Người hanh hao gầy guộc
Con biền biệt trời xa

Mẹ ơi tháng năm qua
Con bây giờ đã lớn
Mười mấy năm xa nhà
Nhớ mẹ! Lòng đau đớn!

Con cứ hẹn xuân về
Sẽ thăm lại vườn quê
Mà bao mùa mai nở
Vẫn riêng mình thỏa thuê!

Cha Tôi

Đời cha khó nhọc gian truân lắm
Bốn mùa mưa nắng tắm mồ hôi
Những đêm đông lờ lững mây trôi
Giấc ngủ không đầy thương con thơ lạnh

Bao ngày rã ròng mưa không chịu tạnh
Dáng lom khom gánh bó củi tròn
Mái tóc hằn màu sương gió mỏi mòn
Đôi chân gầy cũng không còn lành lặn

Bát cơm không đầy chấm thìa muối mặn
Chén canh rau cha nuôi nấng đời con
Xin lỗi cha con chữ hiếu chưa tròn
Chút tài mọn con chưa làm nên sự

Cha đã già con vẫn đứa con hư
Đã bao lần con hứa mình sẽ đổi
Chưa hiểu đời con mắc nhiều lầm lỗi
Cha vẫn là người dẫn lối đời con

Con còn nhớ thuở bé lon ton
Đến bây giờ con sức dài vai rộng
Cha khổ cực – ân cần – lo toan – vất vả
Con tự dặn mình không vấp ngã đâu cha.

Mẹ!

Mẹ ơi hôm nay ngày của mẹ
Viết tặng bài thơ thỏa nỗi lòng
Nơi con xứ khách trời nắng nhẹ
Quê mình đã hết đợt đông phong?

Bỗng nhớ những ngày con bé thơ
Vòng tay, tiếng hát, nhịp ầu ơ
Chạnh lòng con muốn mình đừng lớn
Thời gian hờ hững chẳng đợi chờ

Rồi khuôn mặt mẹ lắm vết hằn
Bàn tay gầy guộc mấy nếp nhăn
Mái tóc pha sương màu đã ngả
Vì con, bao đêm mẹ trở trăn

Hôm nay bên bờ sông vắng lặng
Lưu vong đất khách chẳng cạnh người
Vì ai đời mẹ bao gánh nặng
Người con xa xứ nhớ khôn nguôi

Mẹ ơi! Hôm nay ngày của mẹ
Chẳng đỡ đần chi, chẳng giúp gì
Chỉ có nỗi lòng thương khôn xiết
Ơn mẹ đời này con khắc ghi

Mẹ Tôi

Trời mưa chẳng ngại – chân mẹ bước
Tần tảo sớm khuya chẳng kể nhọc nhằn
Bàn tay gầy ốm – đôi mắt sâu hằn
Chỉ muốn cho con được bằng chúng bạn

Rồi xuân qua – Rồi tới mùa nắng hạn
Giọt mồ hôi thấm mặn bát cơm trưa
Ngó trong nhà – kẽo kẹt – võng đưa
Mẹ yên lòng vì con đang say giấc..

Rồi hạ qua – rồi tới mùa gió bấc
Tấm lưng còng chắn gió rét đêm đông
Miếng cá miếng canh – mẹ nhịn – mẹ gồng
Con no bụng mẹ ấm lòng biết mấy

Cả cuộc đời mẹ không cần con thấy
Mẹ chỉ muốn nhìn con sống cảnh yên vui
Biết tự lo thân… không mãi phải sống vùi
Là mẹ đã thỏa lòng mong đợi

Thương Cha

Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi

Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh

Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành
Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che
Cha là chiếc võng trưa hè
Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào

Cha là những hạt mưa rào
Cho con uống mát biết bao nhiêu lần
Giờ đây con đã lớn khôn
Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!!

Bông Hồng Vàng

Vu lan về con cài lên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
Của những đứa con nhớ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù có hoá vô thường
Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con cha mẹ là tất cả

Có đôi lúc

Mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời lạ
Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

Nhớ Mẹ

Mưa rơi thánh thót giọt buồn
Nhớ lời ru mẹ đêm trường nỉ non
Mẹ ơi ! Ngày tháng mỏi mòn
Mắt môi giờ đã nhạt son mẹ à
Mẹ đi về phía trời xa
Ầu ơ mẹ vẫn mượt mà trong con
Con đi về phía hoàng hôn
Chon von từ thuở chân son vào đời
Miên man về đến cửa người
Bao năm xuôi ngược khóc cười ngả nghiêng
Ngỡ trời đoái phận thuyền quyên
Nào hay vương mãi lụy phiền mẹ ơi
Giờ đây sóng gió cuộc đời
Cho con hiểu kiếp làm người đa đoan
Đoạn lìa… con bước sang trang
Lời thơ từ ấy sầu loang tím buồn

Mẹ Tôi

Trời mưa chẳng ngại – chân mẹ bước
Tần tảo sớm khuya chẳng kể nhọc nhằn
Bàn tay gầy ốm – đôi mắt sâu hằn
Chỉ muốn cho con được bằng chúng bạn

Rồi xuân qua – Rồi tới mùa nắng hạn
Giọt mồ hôi thấm mặn bát cơm trưa
Ngó trong nhà – kẽo kẹt – võng đưa
Mẹ yên lòng vì con đang say giấc..
Rồi hạ qua – rồi tới mùa gió bấc
Tấm lưng còng chắn gió rét đêm đông
Miếng cá miếng canh – mẹ nhịn – mẹ gồng
Con no bụng mẹ ấm lòng biết mấy
Cả cuộc đời mẹ không cần con thấy
Mẹ chỉ muốn nhìn con sống cảnh yên vui
Biết tự lo thân… không mãi phải sống vùi
Là mẹ đã thỏa lòng mong đợi

Thương Cha

Thương cha nhiều lắm cha ơi
Cày sâu cuốc bẫm,một đời của cha
Đồng gần rồi tới ruộng xa
Ban mai vừa nở, chiều tà, sương rơi
Nếp nhăn vầng trán bên đời
Vai cha mái ấm bầu trời tình thương
Dìu con từng bước từng đường
Lo toan vất vả đêm trường năm canh
Bàn tay khô, cứng, sỏi, sành
Ôm con mưa, nắng, dỗ dành, chở che
Cha là chiếc võng trưa hè
Ru con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngào
Cha là những hạt mưa rào
Cho con uống mát biết bao nhiêu lần
Giờ đây con đã lớn khôn
Công cha như núi Thái Sơn trong lòng!!!

Nỗi Nhớ Mẹ Cha

Bao năm trôi dạt xứ người .
Chỉ mong sớm được yên vui bên nhà.
Ân tình sâu lặng bao la
Tình thương cha mẹ hơn là biển khơi
Đêm nay nước mắt con rơi
Vì thương cha mẹ một đời khổ mang
Chỉ mong con được vinh quang
Tương lai tươi sáng muôn vàn ngày sau
Mẹ cha tóc đã bạc màu
Một đời lầm lũi dãi dầu nắng mưa
Tháng ngày vất vả sớm trưa
Gió sương dầm dãi bốn mùa gian chuân
Mẹ là hương sắcmùa xuân
Cha mang hơi ấm ủ từng giấc đông
Cho con giấc ngủ ấm lòng
Tình thương cha mẹ biển dâng sóng trào
Ân tình hơn ngọn núi cao
Tình thương cha mẹ dạt dào tim con
Cả đời khắc dạ sắc son
Đời đời ghi nhớ công ơn đạo đồng

Cầu Mong Cha Mẹ Bình An
Xa nhà đã mấy năm nay
Nhìn về quê mẹ, lệ cay dâng trào
Hai dòng nước mắt nghen ngào
Nhớ ơn cha mẹ, lao đao tháng ngày
Cho concuộc sốnghôm nay
Tương lai tươi sáng, tháng ngày yên vui
Nhớ thương cha mẹ ngậm ngùi
Chỉ mong cha mẹ yên vui tuổi già
Thương cha mẹ chốn quê nhà
Thức khuya dậy sớm, mưa xa chẳng màng
Bao nhiêu cực khổ lầm than
Chỉ mong con trẻ, hiên ngang với đời
Phương xa con viết mấy lời
Gửi về cha mẹ, mà rơi lệ nhòa
Giờ này con ở nơi xa
Cầu mong cha mẹ quê nhàbình yên
Phương xa con giữ lời nguyền
Bao lời cha mẹ nhủ, khuyên tháng ngày
Những lời răn dạy xưa nay
Khắc sâu tâm trí, đời này con ghi
Lạy cha lạy mẹ con quỳ
Công ơn trời biển khắc ghi muôn đời
Xa quê con gửi mấy lời
Tỏ lòng hiếu kính về nơi quê nhà

CÔNG CHA NGHĨA MẸ

Ơn trời biển tấm lòng muôn trượng
Mẹ cùng Cha sinh dưỡng chúng con
Năm khắc khoải, tháng mỏi mòn
Sớm khuya tần tảo héo hon một đời

Xưa nghèo túng chẳng nơi để ở
Lại nhiều con vay nợ chất chồng
Cơm chẳng đủ, áo cũng không
Xót Cha thương Mẹ giữa đồng tắm mưa

Xong mùa vụ cũng vừa là lúc
Chủ tới nhà thúc giục nợ nần
Từ bậu cửa, tới giữa sân
Kẻ đong người chở thóc dần…vơi đi

Cứ như vậy kiên trì gian khổ
Vì các con vẫn cố gượng mình
Cha chịu khổ, Mẹ hy sinh
Nhịn cơm nhường áo thân hình xác xơ

Qua bĩ cực bây giờ phương trưởng
Tuy chúng con chẳng tướng, chẳng quan
Luôn kính trọng, biết kết đoàn
Anh, em nhường nhịn cháu ngoan nghe lời

Đã tới lúc nghỉ ngơi thanh thản
Cầu Mẹ Cha bầu bạn lâu dài
Dù kiệu cổ, rước trên vai
Xin được miệt mài phụng dưỡng Mẹ Cha.

NHỚ MẸ CHA YÊU

Đông sang rồi và mẹ đã đi xa
Cũng chín năm trời cha không còn nữa
Gần thập kỷ tưởng chừng như mấy bữa
Đông sang rồi mẹ cha giữa hoang vu!

Trời đông kia sương gió với mây mù
Chắc vẫn lạnh cho dù sâu lớp đất
Đã chín năm kể từ khi cha mất
Mẹ không còn leo lắt trái tim con!

Nhớ năm xưa khi cha mẹ vẫn còn
Ba mấy tuổi mà ngỡ con nhỏ bé
Chỉ đến khi đã xa rời cha mẹ
Mới biết mình có còn trẻ chi đâu?

Nhớ ngày xưa khi mỗi lúc con đau
Mẹ và cha thay nhau bồng với bế
Chỉ có mẹ thương con nhiều đến thế
Chỉ có cha luôn bảo vệ cho con!

Đến hôm nay cha mẹ chẳng ai còn
Đông đã đến lòng con thương nhiều lắm
Con mong sao trời đông kia dần ấm
Để không còn ướt đẫm trái tim con…!!!

ƠN CHA CHƯA TRẢ, NGHĨA MẸ CHƯA ĐỀN!

Cuộc đời này biết lấy gì con trả
Công mẹ cha nuôi dưỡng sinh thành
Bao vất vả mẹ cha dành nhận lấy
Để cho con được thấy ánh mặt trời.

Tình của người rộng lớn như biển khơi
Công nuôi dưỡng cao hơn là núi thái.
Đưa con đi hết những quãng đường dài
Để đời con luôn tươi màu thắm mãi.

Rồi lại bao vất vả gánh trên vai
Không có ai để cho người san sẻ
Các con thơ vẫn đang còn nhỏ bé
Đành âm thầm lặng lẽ giấu niềm đau

Đời chúng con biết phải sống làm sao?
Nếu một mai mẹ cha già khuất bóng
Các con thơ lại âm thầm lẳng lặng
Nhớ thương người nơi núi vắng rừng sâu!!!

ƠN NGHĨA SINH THÀNH

Sinh thành dưỡng dục mãi mang ơn
Khắc cốt ghi tâm chẳng thể sờn
Mẹ vốn so như lòng biển cả
Cha thời sánh với đỉnh trường sơn
Làm con trách nhiệm thời tôn kính
Chớ để nhân gian phải oán hờn
Hãy nhớ bao lời kinh phật dạy
Muôn đời phúc đức vững bền hơn.

CHÍN THÁNG CHỜ MONG

Chín tháng cha mẹ mong chờ,
Thai nhi phát triển từng giờ lớn nhanh.
Từ khi con được hình thành,
Ông bà, cha mẹ mong lành cho con.

Hôm nay con đã vuông tròn,
Chào đời, tiếng khóc của con đầu đời.
Và nay cha được ru hời,
Mong con khôn lớn cho đời đẹp xinh.

Con ơi ! Hãy nhớ cho mình,
Hết lòng chăm sóc là tình mẹ cha.
Ấy là trọn nghĩa bao la,
Tặng con tất cả cũng là mẹ cha…

KÍNH DÂNG CHA MẸ

Vu lan mùa lễ đã về
Đôi hồng xinh thắm cận kệ trên tay
Lòng thành con trẻ ở đây
Kính dâng Cha Mẹ vui vầy nơi xa

Từ khi Mẹ mất còn Cha
Bao nhiêu khổ nhọc thân già phải lo
Liêu xiêu một bóng gầy gò
Để đàn con nhỏ được no ấm lòng

Một chiều trời đổ cơn giông
Mây giăng khắp lối trên dòng suối mơ
Cảnh thiên như đã đợi chờ
Để Cha thôi hết bơ vơ cõi trần

Con thời ở lại tủi thân
Nhớ Cha thương Mẹ ôm phần mồ côi
Cuộc đời sóng gió nổi trôi
Cay bùi ngọt đắng khổ rồi cũng qua.

ƠN CHA MẸ

Cha nhẫn nhục trăm điều mệt mỏi
Mẹ khiêm nhường vạn nỗi buồn đau
Dù cực khổ, chẳng u sầu
Dâng trào tình cảm, thấm sâu dặm trường

Tâm cảm phục tình thương cha mẹ
Dạ thầm ơn hiếu lễ biển trời
Lòng khắc khoải, bụng đầy vơi
Tròn câu trung nghĩa, vẹn lời đức nhân.

TÌNH CHA NGHĨA MẸ

(NGŨ ĐỘ THANH)
Khó nhọc trăm bề vẫn tỏa bông
Tình Cha nghĩa Mẹ kết duyên hồng
Lời răn lúc nhỏ bền tâm giữ
Ý trải khi già vẹn chỗ trông
Ủ thiện vào trung mầm xấu giũ
Tìm chân mở hiếu hạt xinh trồng
Bao ngày chỉ dạy còn lưu dấu
Gọt giũa nên người chẳng tính công

ƠN SÂU, NGHĨA NẶNG

Mẹ già một nắng, hai sương!
Cho con đến được giảng đường ngày nay.
Cha già chai sạn đôi tay!
Cho con cầm bút vui say cùng người

Thầy cô tận tụy suốt đời!
Cho con nhìn tận… bầu trời xanh cao.
Biển xanh sóng vỗ lao xao,
Đố ai đong được biết bao nhiêu là???

TÌNH CHA MẸ

Chưa một lần con viết thơ về Mẹ
Cũng chưa từng đặt bút nghĩ về Cha
Bởi lời thơ dù sâu lắng mượt mà
Cũng không thể tả đầy ân nghĩa được

Hãy ví cha như những nguồn sống nước
Và coi mẹ là không khí trời xanh
Gửi cho con tất cả những ngọt lành
Mong con ấu mau trưởng thành khôn lớn

Tình cha lắm chưa một lần sóng gợn
Nghĩa mẹ đầy cũng chẳng chút mưa gào
Ân nghĩa nặng tận biển thẳm trời cao
Mà không thể bút nào ghi thấu nổi.

Vai mẹ gầy mồ hôi còn thấm gối
Tóc cha già vẫn phủ nắng màu sương
Chỉ mong con luôn vẹn lối êm đường
Không lạc bước giữa phong trần góc bể

Tình cha đó cao vời vợi là thế
Nghĩa mẹ đây sao có thể sâu bằng?
Như biển thẳm không thể thấu trời xanh
Mà ngòi bút tả thành “chân lý” được?

Đã là con đừng để mi mẹ ướt
Cũng chớ làm tổn hại đến lòng cha
Rồi mai đây ai cũng sẽ tuổi già
Tình cha mẹ vẫn mãi là “vĩnh cửu”!

Trên đây là những bài thơ về cha mẹ hay nhất. Nhan sắc, mái tóc có thể tàn phai theo năm tháng nhưng tình cảm cha mẹ dành cho con không bao giờ nhạt nhòa. Dù có sóng gió bao nhiêu thì tình cảm ấy vẫn mãi vẹn nguyên

Xem thêm;

Similar Posts

Leave a Reply